Tách cà phê cuối ngày (truyện mẫu)

Chủ trang · Đời thường · đăng ngày 31/07/2026

Quán nhỏ nằm cuối con hẻm, nơi tiếng xe cộ chỉ còn là một thứ âm thanh xa xôi. Bà Tư lau chiếc bàn gỗ đã mòn vẹt góc, đặt lên đó tách cà phê cuối cùng của ngày.

Người khách quen không đến. Ông ấy vẫn đến vào giờ này, suốt mười một năm, gọi một tách đen không đường và ngồi nhìn ra khoảng sân có cây khế già.

Bà Tư ngồi xuống chiếc ghế đối diện — chỗ ông khách vẫn ngồi — và lần đầu tiên trong mười một năm, bà nhìn ra khoảng sân theo đúng hướng ấy. Hóa ra từ chỗ này có thể thấy ô cửa sổ tầng hai của căn nhà đối diện, nơi treo một lồng chim đã trống từ lâu.

Bà chợt hiểu ông khách của mình đã ngồi đây chờ điều gì. Và bà uống tách cà phê cuối ngày, thay cho một người vừa không còn phải chờ nữa.

← Về trang chủ